Hôm nay, tôi chợt nhận ra những lúc mình không bị áp lực về “cơm áo gạo tiền” chính là những lúc tinh thần thư thái để tập trung giải quyết những việc khó nhất. Việc khó, đối với tôi, không thể là được giải quyết trong vòng 3-4 giờ căng thẳng tột độ, rồi xem lại và đẩy sang cho người cần đáp án. Việc khó là phải được nghiền ngẫm, được nhâm nhi như ta thưởng thức một món ăn ngon. Việc khó cần được xem xét, nghiên cứu ở nhiều góc độ và làm từng bước nhỏ, sơ khai, đơn giản nhất cho đến khi chín mùi. Tôi trân trọng tất cả những việc khó mình từng làm và những lúc căng thẳng thần kinh khi phải tự mình suy nghĩ, diễn dịch và giải mã tất cả những phần khó bên trong vấn đề của khách hàng mà tôi đang phải giải quyết.
Nhân việc hôm nay, tôi và anh bạn trai lặp lại chủ đề ai đúng ai sai về tiền hay giá trị. Anh ấy luôn muốn đặt trọng tâm, đích đến của việc tìm kiếm phải là thật nhiều tiền. Đó là đảm bảo cuộc sống dư dả và khẳng định giá trị bản thân tốt nhất hơn những phương pháp khác. Tôi thừa nhận anh ấy hoàn toàn đúng với số đông ngoài kia, người già, người trẻ, người trung niên, ai trong chúng ta không đau đáu mỗi ngày với việc kiếm tiền sao cho lấp đầy sự thiếu thốn, đảm bảo cuộc sống ổn định, dư dả hay sung túc. Dù ở giai đoạn nào của đời người, tiền luôn là yếu tố then chốt bảo đảm cuộc sống và khẳng định vị trí một người trong xã hội.
Tôi bật cười và nói với anh rằng thế anh không nghĩ ngược lại, chính những người không hề cần tiền lại là những người có được dư dả về tài chính nhiều nhất. Hơi phật lòng các tăng ni, phật tử, khi mà các vị xuất gia luôn được lòng tôn kính và yêu quý để được cúng dường bằng nhiều hình thức vật chất. Chúng ta vẫn gọi đó là “từ thiện”. Vậy nên sau đây tôi muốn nói rằng nếu việc tập hợp giá trị vật chất đơn giản chỉ là trao đổi, chuyển vật chất từ người này sang người khác và xa hơn là tập hợp mọi nguồn lực tài chính về một hướng thì chẳng phải những vị xuất gia là giàu có nhất rồi sao?
Anh ấy im lặng.
Tôi vẫn giữ thái độ “phẳng lặng” trước thái độ hơi phấn khích của anh. Tôi nghĩ với một người làm dịch vụ như mình, “sự trải nghiệm tốt nhất” của khách hàng mới chính là việc trao đổi giá trị cao nhất mà tôi muốn thực hiện. Và khi đã làm được như vậy, cho dù được trả công bằng đơn vị tiền tệ nào hay lượng hóa bao nhiêu đối với tôi cũng đều xứng đáng vì họ công nhận tôi và tôi đã làm hết mình.
Chúng tôi đã ngừng cuộc tranh luận về tiền. Anh có thể thắng tôi, nhưng tôi tin xã hội sẽ dần xoay chuyển từ những quan niệm có phần cũ kỹ và bão hòa để sang những khái niệm mới đúng với thực tế và tư duy hơn!


Bình luận về bài viết này